Đếm ngược hạng nhất chép của đếm ngược hạng nhất, sau đó song song đứng cùng vị trí hạng nhất, nói ra chắc là êm tai đi?
Lâm Kiều cũng có chút không thể tin được, cô cũng không đoán được sẽ sai nhiều đến vậy.
Cô nhìn Lý Thiệp, vô cùng xin lỗi, "Rất xin lỗi, lúc đó tôi cũng thấy đồng tình với cậu, sớm biết vậy sẽ không cho cậu chép nữa."
"Cậu mà đồng tình sao, đây rõ ràng là muốn đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t mà, nếu tôi tự mình làm, có khi còn đúng được mấy câu!" Mặt Lý Thiệp vặn vẹo, thiếu chút nữa liền thăng thiên, cậu ta cảm thấy chính mình chắc điên rồi, thế nhưng còn cảm thấy cô gái nhỏ này thiên chân vô tà đáng yêu?
Thiên chân vô tà cái quỷ, khác quái gì với tên ác độc Hoắc Ngập đâu!
Lâm Kiều không ngờ rằng làm câu hỏi mà còn đánh cuộc, cô viết nghiêm túc như vậy, ngược lại còn không đúng được mấy câu..
Sắc mặt Lâm Kiều tái nhợt, rõ ràng đã bị đả kích trầm trọng.
Hoắc Ngập nhìn bài thi toàn dấu gạch đỏ cô đang cầm, vừa muốn cười vừa đồng tình, nỗ lực như vậy mà vẫn được hạng nhất, thật sự là chưa từng gặp qua.
Lâm Kiều còn chưa tỉnh lại từ cuộc tàn khốc này, thì đã bị Lưu Hữu Dung gọi tới văn phòng một chuyến.
Về phần Lý Thiệp thì cô Lưu cũng hoàn toàn từ bỏ, chép cũng có thể chép về hạng nhất đếm ngược, loại việc này trong sự nghiệp dạy học của cô ấy là lần đầu tiên thấy, vẫn là để phụ huynh đánh một trận, hiệu quả sẽ tốt hơn.
Vẻ mặt Lý Thiệp tuyệt vọng mà khóc thầm.
Hoắc Ngập lấy bài thi của Lý Thiệp nhìn thoáng qua, khẽ cười ra tiếng, "Bạn học mới mà cậu thích bị giáo viên gọi vào văn phòng, cậu không đi theo?"
Lý Thiệp vươn tay đoạt lấy bài thi, tức đến hộc máu, "Thích cái gì? Hai bên đồng hạng nhất đếm ngược sẽ không có kết quả!"
Hoắc Ngập, "Người ta rõ ràng là đồng tình với cậu, tốt xấu gì cũng giúp cậu."
Lý Thiệp không thể tưởng tượng, "Cậu nói lời này mà lương tâm không đau sao, dù sao lửa cũng không cháy đến bên người cậu, làm sao biết đau là cái gì?"
Đau lòng thì Hoắc Ngập không cảm nhận được, nhưng anh cũng bị gọi vào văn phòng, cùng cô gái giàu lòng đồng tình song song đứng.
Lâm Kiều nhìn bài thi sạch sẽ của Hoắc Ngập, suýt chút nữa muốn đập đầu xuống đất.
Em trai đứng đầu lớp chuyên toán, chị gái lại từ hạng nhất đếm ngược lên, cuối cùng cũng khiến người ta nghẹn ngào không nói được lời nào.
Lưu Hữu Dung đại khái đang tìm câu thích hợp để nói, nói thế nào để không tổn thương đến lòng tự trọng của Lâm Kiều.
Nhưng suy nghĩ hồi lâu, vẫn không biết nên nói sao cho tốt, vì thế nhìn về phía Hoắc Ngập, "Thành tích các môn khác của chị em không tồi, chỉ là toán lý hóa học lệch khá nghiêm trọng, em ấy vừa mới tới trường học, khả năng vẫn chưa thích ứng với tiến độ này, thành tích của em tốt, về sau nên phụ đạo cho chị em nhiều hơn một chút, nếu thành tích này mà không theo kịp, về sau cũng rất khó để chọn được một trường học tốt, em thấy có phải hay không?"
Lưu Hữu Dung cũng thấy khá ngượng ngùng, dù sao những bài học Lâm Kiều không theo kịp, cũng tương đương với việc cần phải đi học lại một lần nữa, nhưng cũng nhìn ra được là rất nghiêm túc trong học tập, nếu Hoắc Ngập kèm một chút, chắc cũng không có vấn đề gì.
Hoắc Ngập nhìn Lâm Kiều đang đứng một bên, cô gái nhỏ cúi đầu, trên mặt trắng nõn có lông tơ rất nhỏ, lông mi hơi cong lên, ngẫu nhiên mà nhẹ nhàng rung.
Hoắc Ngập thu hồi tầm mắt, "Em biết rồi, cô Lưu."
Lưu Hữu Dung lập tức gật đầu, "Được rồi, giúp một chút chắc cũng không ảnh hưởng đến học tập đâu."
Ra khỏi văn phòng, Lâm Kiều không tiếng động thở dài, cô là lần đầu tiên cảm nhận được áp lực từ con nhà người ta.
Người khác là phiên bản nâng cấp đi lên, còn cô lại là máy phế liệu được lắp ráp.
Lâm Kiều đang bị thương tổn bởi khoảng cách giữa bản lắp ráp và bản gốc.
Hoắc Ngập dừng lại bước chân xoay người nhìn, dưới ánh mặt trời cười cười, "Về sau chị có điều gì không hiểu đều có thể tới hỏi tôi."
Lâm Kiều cảm giác anh thật giống một thiên sứ, tốt đẹp lại sạch sẽ, ngay cả dạy chính mình học tập cũng rất có kiên nhẫn.
Thời điểm nghỉ trưa, Lâm Kiều cầm theo bản nháp cùng bài thi, cùng bạn ngồi cùng bàn Hoắc Ngập đổi vị trí.
Lý Thiệp cùng Vương Trạch Hào phía trước cũng chuyển tới cùng nhau học tập, tương đương với Hoắc Ngập phụ đạo ba học tra.
Nhưng hạng nhất cùng hạng nhì đếm ngược hiển nhiên không kiên trì được bao lâu, chưa qua câu hỏi đầu tiên mà hạng nhất đã ngủ rồi.
Hạng hai chịu đựng được ba câu, trực tiếp quỳ gối dưới váy trò chơi.
Hoắc Ngập cũng không quản hai người họ, không hỏi anh câu hỏi, anh liền tự mình làm bài tập, cũng không quan tâm bọn họ làm gì.
Loại lớp phụ đạo nhỏ này mắt thấy cũng chỉ có một mình Lâm Kiều chống đỡ.
Cô nhìn câu hỏi trong đề thi, ngừng lại thật lâu cũng không có ý giải đề.
Vừa mới làm được một câu, cộng thêm mấy câu vừa làm, tất cả đều được Hoắc Ngập chỉ giáo, bây giờ có chút xấu hổ khi tiếp tục hỏi anh.
Ngòi bút của cô xẹt qua câu này, rồi câu tiếp theo, bỏ qua, làm tiếp, hay thôi không làm, phải làm..
Lâm Kiều nhẹ nhàng nhìn qua mấy câu hỏi trên bài kiểm tra, không có một câu nào có thể làm ra..
Ai, bất tri bất giác lại kéo dài thời gian.
Hoắc Ngập làm bài tập giống như đang chơi, cũng không có gì khó khăn, hoàn toàn có thể nhất tâm nhị dụng*.